Chủ Nhật, 7 tháng 9, 2014

Tháng 9 mùa thu


Tháng 9 về, vậy là đất trời đã hòa mình vào thu, mùa của những tình yêu và nỗi nhớ. Mùa thu với tôi là một mùa đặc biệt trong năm, một mùa chất chứa nhiều kỉ niệm, vui cũng có, mà buồn cũng nhiều.
Tháng 9 mùa thu, những khu vườn đầy lá vàng xao động, trái bưởi bỗng tròn căng đang chờ đêm hội rằm phá cỗ. Tiếng đám sẻ non tíu tít nhảy nhót nhặt những hạt thóc còn vương lại trên mảnh sân vuông. Đêm xuống, mảnh trăng nhẹ tênh, mỏng manh trôi bồng bềnh trên nền trời chi chít ánh sao. Rồi trăng không còn khuyết và tròn vành vạnh khi đến giữa mùa thu. Chưa bao giờ mặt trăng tròn và sáng đẹp như thế trong năm. Ánh trăng sáng vàng, ngọt lịm như rót xuống không gian cái không khí thanh trong của đất trời; cái dìu dịu của những tháng năm quá khứ.
Tôi nhớ những ngày tháng 9 ở quê nhà. Bầu trời cao, xanh vời vợi, nắng vàng chiếu trên những đám cỏ non lãng mạn đến lay động lòng người. Cái nắng đâu còn gay gắt như mùa hè. Thay vào đó là những cơn gió dịu dàng khẽ thổi. Tôi thích được đắm mình trong một buổi chiều tà của tháng 9, thích cái cảm giác được khoác lên người chiếc áo mỏng để đón những cơn gió đầu tiên của mùa thu tràn về, táp vào trong mặt. Thật dễ chịu biết bao.
Tôi thích những buổi sớm mai thức dậy được đặt chân ra khu vườn của bố, khu vườn trồng rất nhiều những loại cây ăn quả. Trong đó có những cây ổi đào mà tôi thích nhất. Từng chùm ổi lủng lẳng khẽ khàng đưa theo gió. Hương thơm tỏa ra ngào ngạt, cuốn hút lòng người. Tôi hái ổi vào, rửa sạch rồi sắp lên đĩa, chờ đợi giây phút cùng bố, mẹ thưởng thức vị thơm ngọt của cây trái đầu mùa sau bữa cơm chiều.
Tháng 9 về, cũng là lúc trong tôi có một chút gì đó tiếc nuối. Tiếc nuối của cái thời trẻ thơ vì phải chia tay những ngày hè rong ruổi khắp xóm, chơi  đủ các trò chơi với lũ bạn quê để bước vào một năm học mới. Tôi vẫn nhớ như in buổi tựu trường đầu tiên trong cuộc đời học sinh của mình. Đó là ngày tôi phải “tạm biết búp bê thân yêu, tạm biệt gấu mi sa nhé” để vào lớp Một. Ngày đó, Mẹ dẫn tôi đến trường trên con đường làng quen thuộc. Suốt cả quãng đường đi tay tôi cứ nắm chặt tay Mẹ mà không dám buông ra.
Hôm nay, cũng một ngày tháng 9, tôi cô đơn, thu mình lại trong góc của phòng trọ để nhớ về những ngày thu đã xa. Nhớ về những ngày thơ bé và những kỉ niệm của một mùa ấm áp. Thời gian quả là nghiệt ngã, khi mà cứ trôi đi lặng lẽ và cuốn theo bao nhiêu thứ mà người ta hằng ấp ủ, chờ mong. Giờ đây, tôi đã là một chàng trai 20 tuổi, cái tuổi dẫu chưa thực sự trưởng thành, chín chắn, nhưng cũng chẳng còn thơ dại gì so với mười mấy năm về trước. Ở cái tuổi này, người ta bắt đâu thấy nhớ, thấy tiếc về những gì đã qua, nhất là tuổi thơ của mình.
Mùa thu năm nay tôi không còn cái bỡ ngỡ như ngày đầu tiên được Mẹ cầm tay dẫn đến trường. Mùa thu năm nay tôi không còn được chạy ra vườn hái những trái ổi chín mọng, thơm ngon. Mùa thu năm nay tôi tiếp tục phải sống cuộc sống xa nhà, tiếp tục bước trên con đường hành trình tìm kiếm tương lai cho chính mình. Người ta vẫn bảo không nên khóc vì quá khứ, mà cũng chẳng nên trông chờ điều gì đó ở tương lai. Cái chính là sống trọn vẹn cho từng phút giây ở hiện tại. Đôi khi tôi vẫn nhớ về những kỉ niệm của một thời trong quá khứ. Nhưng tôi không ủy mị tới mức thấy đau lòng vì những điều đã qua. Tôi nhớ về quá khứ để nhắc nhở chính bản thân mình, để không đánh mất mình ở hiện tại.
Mùa thu này, có lẽ vẫn là như những mùa thu trước. Mùa thu với cái nắng ươm vàng, những sợi nắng mỏng manh như tơ trời cứ vương mãi xuống những cánh đồng đang chờ ngày lúa chín. Những con sẻ nâu thong thả tha những cọng rơm vàng về tổ. Những con dế khi đã uống say chợt ngẫu hứng hát ca. Trên cánh đồng, những cánh cò trắng tinh cứ phân vân mãi khi chiều đã buông.
Tôi tự hứa với lòng mình, dù sau này có làm việc ở đâu, bận bịu cỡ nào thì cũng phải một lần trở về quê trong những ngày thu như thế. Những ngày thu đã gắn liền với tuổi thơ và ăn sâu vào kí ức của tôi cho tới tận bây giờ.
 

Thứ Sáu, 5 tháng 9, 2014

Lồng đèn yêu thương !

 Rằm tháng tám. Lại đến Trung Thu, đến ngày hội của tuổi thơ. Ừ, vui. Tuổi thơ thì cần - cần nhiều lắm niềm vui. Để chi? Để… mau lớn! Phải; còn tuổi thơ nghĩa là còn vui; còn biết sống đủ đầy, trọn vẹn với niềm vui. Bao đời, tuổi thơ vẫn thế. Ngày thường đã vui, nói chi đến… ngày tết; mà lại nguyên cái tết dành riêng cho tuổi thơ! 
Ừ, vui. Ngày xưa thì tôi vui. Bây giờ đến lượt con trai tôi vui. Ngày ấy, tôi mất cha; nhưng còn mẹ - nghĩa là tôi vẫn còn một cây trụ vững như đồng để mà đeo, mà bám. Nói thế để cắt nghĩa rằng tại sao tôi bám riết mẹ tôi mỗi khi gần Tết Trung Thu. Không có chuyện gì to tát đâu; chỉ là để nài nỉ mẹ vót nan buộc cho cái khung lồng đèn củ ấu hoặc ông sao và… vài đồng bạc đi mua giấy bóng kính mờ! Một cái lồng đèn. Phải. Một cái lồng đèn buộc dây, đốt thêm cây nến cắm vào là quá đủ, quá đầy niềm vui Trung thu cho một thời ấu thơ rách áo đói cơm. Ấy thế; nhưng không hề đơn giản, chỉ cần vứt ra năm, mười nghìn đồng như trẻ con ngày nay là đã có cái lồng đèn. Ngày ấy, chỉ “đại gia” mới dám bỏ tiền mua lồng đèn; còn đám trẻ bình dân muốn chơi lồng đèn phải nai lưng hậm hụi mà vót, mà buộc, mà phất giấy, cắt tua. “Công đoạn” nào không làm được thì nhờ mẹ, nhờ cha (mà thường là nhờ cha. Khổ, tôi không có cha; nên mỗi Trung thu, mẹ tôi cứ bị tôi theo “làm tình làm tội” vì… cái lồng đèn!). Lồng đèn của tôi thường là lồng đèn “củ ấu” (bởi mẹ tôi không biết cách “bẻ khung” lồng đèn ông sao), ngoài phất thứ giấy kính rẻ tiền, mờ đục (giấy kính trong đắt lắm, mẹ không có tiền mua!). Tua lồng đèn ư; thì dùng đoạn… cùi bắp cắt ngắn, xỏ dây buộc chỉ, ngoài dán giấy vòng quanh. Lồng đèn ông sao 4 tua. Lồng đèn củ ấu 5 tua. Phất giấy kính cho lồng đèn cũng rất nhiêu khê: phải đo, cắt giấy theo kích thước từng mặt; dùng hồ phết mép, khéo léo dán căng lên khung. Chờ hồ khô, lại phải… phun nước. Xong, đem phơi ngoài trời nắng to cho nước bốc sạch hơi, căng giấy kính ra hết cỡ thì mặt lồng đèn mới căng, mới đẹp. “Bẻ khung” lồng đèn cũng phải “có nghề”; nghĩa là vót đều nan, đo, buộc chuẩn xác thì lồng đèn mới không bị lép, bị lệch hoặc nghiêng. Có năm mẹ bận không thể làm, mình tôi hì hụi “tự biên tự diễn”. Đến lúc treo lên thì… lạ chưa, cái lồng đèn cứ… ngoẻo đầu nhìn tôi. “Cửa” lồng đèn giống… cái mồm méo xẹo, há hốc, phơi ra như mồm thằng ngố! Chết cười!!!
…Ấy thế; nhưng rồi đến đêm Trung thu, dù méo dù tròn, dù to dù bé, những cái lồng đèn tất thảy đều được theo đám chủ nhân bé con mà ra đường, ra sân, ra ngõ. Ngù tua phấp phới. Bên trong, ngọn nến chập chờn xuyên qua lớp giấy kính ánh sáng huyền hoặc, lung linh. Đỏ, tím, vàng, xanh. Những sắc màu Trung thu. Những sắc màu tuổi thơ ấy cứ chập chờn mà rượt đuổi nhau, mà sóng đôi nhau, mà quấn lấy nhau trong thôn xóm đẫm vàng trăng; trong tiếng trống lân rập rình vọng phía xa xa cùng tiếng gọi ơi ới của mẹ. Người sợ con ham chơi lẽo đẽo theo lân, lạc mất đường về…
Thời gian làm nhiều thứ thay đổi. Đã qua nhiều mùa Trung thu... 
Lại chuẩn bị một mùa Trung thu nữa. Những thứ không thể thiếu cho trẻ nhỏ trong ngày Trung thu tôi đều chạy ra sạp chợ. Bởi vì nếu tôi tự tay làm chiếc lồng đèn ông sao, củ ấu, con tôi sẽ dậm cẳng dậm chân khóc. Nhìn những chiếc lồng đèn điện tử đủ màu treo đầy các cửa hàng, tôi nhớ chiếc lồng đèn “củ ấu” của mẹ. Nhớ Trung thu tuổi thơ tôi...

Thứ Tư, 3 tháng 9, 2014

em đi tìm nắng

Em đi tìm cho mình những vạt nắng hiếm hoi còn sót lại của cuối thu trong cái lạnh giá rét của những ngày đầu đông dài buồn lê thê vì… Em là của gió buốt, em là của mưa bay…?

Tặng em, cô gái tháng 10!

Tháng 10,

Khi những chiếc lá bàng màu đồng hun dường như chỉ chờ một làn gió thoảng qua là nhẹ nhàng buông xuống…

Khi những cơn mưa mùa đông thật dễ ghét bởi sự dai dẳng và buồn thê lương…

Khi nỗi nhớ ai đó cứ đóng thành những tảng băng trôi đến một nơi nào đó xa xôi lắm…

Tháng 10, khi mùa đông đã chạm ngõ tự khi nào…

Em đi tìm cho mình những vạt nắng hiếm hoi còn sót lại của mùa thu trong cái giá rét của những ngày đầu đông buồn lê thê.

Có phải em là gió buốt... ?

Có phải em là mưa bay…?


Những ngày mùa đông, em chỉ tay về phía bầu trời đoán xem đâu là mảng màu xám của riêng em, rồi đưa tay về phía ánh mặt trời ngủ quên tìm xem đâu là cơn gió hun hút lạnh chỉ mình em mới có.

Em vẫn thường đi tìm nắng, dù rằng mùa đông nắng rất ngại rời xa giấc ngủ trở mình khi thu đã qua. Những sợi nắng ấy, mỏng thôi, nhưng đủ làm bàn tay người ta ấm lại dù là trong phút chốc. Và những vạt gió ấy, dẫu nhẹ thôi, những làn gió của mùa đông, vẫn khiến người ta yếu lòng và buốt nhói...

Người ta vẫn nói, con gái sinh vào mùa đông, rất dễ buồn...

Có thể là một nỗi cô đơn bất chợt nào đó đến dù em đang tấp nập giữa phố đông. Có thể là một nụ cười khẽ gượng trên môi khi mà đáng lẽ ra trên gương mặt kia phải là nước mắt. Có thể là trái tim đang khát khao một vòng ôm thật chặt, nhưng bàn tay vẫn từ chối một bàn tay đã sẵn sàng đưa ra...

Có phải vì sinh ra trong mùa đông rét lạnh, nên em vốn quen một mình?


Những cô gái của mùa đông vốn cất cho riêng mình những nỗi niềm, những yếu mềm mà không phải ai cũng hiểu. Đừng nghĩ rằng em đã quá quen với cái lạnh, mà đủ dũng cảm để vượt qua những mùa đông chỉ có một mình... Đừng nghĩ rằng vì em quá quen với màu buồn tro của bầu trời xám xịt mà đủ vững vàng khi chẳng xa lạ gì nét vẩn buồn in hằn nước mắt của cô đơn...

Con gái sinh ra mùa đông, ai bảo em xù xì và gai góc? Chỉ vì mùa quạnh quẽ quá, nên em tự biết gồng mình khoác mạnh mẽ lên đôi vai em thôi...

Sinh ra vào mùa đông, em ước nụ cười của anh là nắng. Nắng sẽ sưởi ấm cả mặt trời và sẽ sưởi ấm em.

Sinh ra vào mùa đông, em muốn anh là gió. Gió sẽ biết lúc nào em buồn để rủ rê em lang thang, gió sẽ biết lúc nào em cô đơn để đến bên bầu bạn...

Bởi vì sinh ra vào mùa đông, nên thực lòng tim em rất lạnh. Nếu anh yêu người con gái được sinh ra vào một ngày nào đó trong mùa lạnh, thì ngoài làm ấm mình, phải nhớ đến em nữa, được không?

“Có nỗi nhớ nào bằng nỗi nhớ mùa đông

Khi giá lạnh buông tràn trên phố

Khi mưa rơi buốt từng ngọn gió

Những mặt đường ướt lạnh dưới chân...”